Ðường Emmaus


Annunciation
Ao ước ngây thơ
Bài học cầu nguyện qua kinh nghiệm của Môisen
Cầu Nguyện
Câu chuyện xứ Chùa Tháp
Chết
Chúa nhìn tận đáy lòng
Công bằng xã hội
Cura Personalis: Món qùa Giáng Sinh tuyệt diệu nhất
Ðau khổ, niềm vui vinh quang
Ðến với đời bằng trái tim rộng mở
Ðôi điều suy nghĩ
Giao Hòa
Giêsu - chính lộ ngàn đời
Giọt nắng
Gương phục vụ của Môisen
Hai đời sống riêng biệt?
Hành Hương
Linh Thao, một lần gặp gỡ
Lời Kinh từ cuộc sống
Màu Trăng Úa
Mẹ hiền: biển tình thương
Mùa Thu như đã phiêu du trở về
Như một sự tình cờ
Nước mắt
Phép rửa bằng nước mắt
Quay về
Sống Trong Tình Chúa
Sống với giây phút thánh
Sợ hãi Thiên Chúa
Tâm tình gặp Chúa
Tấm áo lễ với những đường may dang dở
Tha nhân: con đường dẫn tới Chúa
Thập Giá của đời thường
Thiên Nhiên
Tôi đã gặp
Tuổi Già và sự chết
Wings of a Beautiful Dream


 


 

 
Trang chính Ðường Emmaus
   
 


Công Bằng Xã Hội
 

   
 



Trần Minh Quân, SJ

   


(Luke 4, 14-30)

Những tối không phải soạn hay làm bài, tôi thường đến ngồi trong thư viện và đọc những cuốn sách tôi ưa thích. Đêm kia, một sinh viên ghé ngang. Chẳng có chi quan trọng chỉ là những câu chào qua loa. Tôi hỏi về những công việc anh làm. Rất hào hứng, anh bắt đầu kể cho tôi nghe chuyến đi đến Ft. Benning, Georgia. Cùng khoảng 25 sinh viên và giáo sư Đại Học, anh đi biểu tình nhằm chống lại đường hướng của trung tâm huấn luyện quân đội School of Americas.
       Một điểm rất rõ là anh khao khát muốn chia xẻ điều đó với tôi qua việc hỏi: "Bạn có muốn nghe chuyện của tôi không?" Rồi anh ngồi xuống kể lại những người anh đã gặp, những điều anh đã thấy, những giờ cầu nguyện chung và những giây phút riêng tư với Chúa.
Nhưng trải dài trong suốt câu chuyện, anh liên tục diễn tả tâm trạng của mình cùng với những khúc mắc khởi phát từ một đám rối giữa kinh nghiệm, suy tư, và cầu nguyện tiếp nối. Nói khác đi, anh đã có được những cảm nhận linh thiêng mà theo ngôn từ của riêng tôi, những kinh nghiệm theo kiểu Inhã.
       Khi kể lại chuyện này, nhiều lần anh đã phải dừng lại trong tiếng nấc và dòng nước mắt lăn dài trên má. Sau hơn nửa giờ, câu chuyện chấm dứt, tôi đứng lên bắt tay anh, nhưng anh ôm chầm lấy tôi và bật khóc.
       Chuyện có thể ngừng ở chỗ đó, nhưng có một phần phụ lục mà tôi muốn chia xẻ với các bạn. Mike, người sinh viên nọ lại ghé vào thăm tôi đêm sau. Tôi đang đọc một tạp chí nói về sự kiện Hoa Kỳ can thiệp vào hiện tình Châu Mỹ La Tinh ra sao.  Chúng tôi nói về tạp chí ấy một chút rồi tôi hỏi cái gì đã khiến anh tham dự cuộc biểu tình đó. Nhìn thật lâu vào mắt tôi, Mike nói: "Bạn có thể nghe chuyện tôi được lâu không?". . . Chúng tôi ngồi xuống.
       Mike kể lại rằng trong suốt nửa sau của năm sophomore và toàn năm junior ở trung học, anh đã có những cung cách sống bệ rạc đến độ anh cảm thấy thật hổ ngươi khi nghĩ lại. Tiệc tùng, hút chích, rượu chè, chơi bời dâm đãng mà nay anh hối hận thật nhiều. Đầu năm cuối trung học, anh quyết định sửa mình và bắt đầu học hành đàng hoàng hơn. Làm bài tập là những bước khởi đầu cho sự quyết tâm đó. Một chiều, khi đang nằm dài trên giường gạo lịch sử về cuộc giao duyên thảm họa giữa người Âu Châu và Thổ Dân Mỹ trong thời Columbus. Đọc lại những phương cách dã man mà dân Âu Châu áp dụng trên người da đỏ, sự tiêu diệt nền văn hoá địa phương và tru diệt người bản xứ, anh chợt nhận ra tất cả những hành vi xấu xa của anh trong quá khứ dường như có liên hệ mật thiết đến những gì anh đọc. Bất giác Mike đã không cầm được xúc động và khóc nức nở. Nhưng đồng thời, trong đáy thẳm tâm hồn, anh lại cảm thấy hoan lạc vô song. Anh nói, chính giờ phút ấy, anh cảm nhận sự bất toàn của mình. Nhưng anh biết anh vẫn được Chúa yêu và chấp nhận. Trong vài khoảng khắc, anh không còn nhớ mình là ai và đang ở đâu nữa cho đến khi hoàn hồn trở lại. Mike hỏi tôi: "Anh có hiểu ý tôi muốn nói, có thông cảm kinh nghiệm của tôi?"  "Có!"  Tôi trả lời.  Rồi anh thắc mắc xem liệu đó có phải là một hình thức mạc khải thần bí, một thứ mystical experience?  Tôi đáp: "Tôi nghĩ anh đã trải qua sự mạc khải ấy." Câu chuyện của anh đã đong đầy tính chất truyền thống của sự mạc khải: trạng thái lâng lâng khó tả, cảm giác mất thời gian và không gian tính.  Tất cả trong chốc lát được phủ tràn bằng những cảm nghiệm tuyệt vời - mọi suy tư, nghi hoặc, lắng lo, phiền muộn và ước mơ chợt tan biến chỉ còn lại dấu ấn của hoàn hảo, tự do, thánh thiện và nên một giữa hồn và xác. Nhưng điều quan trọng hơn cho sự mạc khải ấy là thứ cảm giác tan biến, quên mình đi - bản ngã bị triệt tiêu, cái tôi đi vào quên lãng.
       Thế rồi anh tâm sự: "Và đấy là lý do cho chuyến đi Ft. Benning của tôi. Anh thấy không, thế giới này tồn tại quá nhiều sai lầm. Thế giới này cần sửa đổi. Và tôi là một trong cái phần cần sửa đổi đó. Nhưng trong đám rối của những sai phạm, bắt đầu từ đâu nếu không phải từ chính trái tim của mình? Tôi cần sửa tôi trước, phải không?" Mike chỉ vào trái tim anh.
       Khi viết những dòng chữ này, tôi muốn các bạn hiểu rõ mục đích của chúng ta: lời mời gọi sống công bằng của người Kitô hữu, nhất là công bằng xã hội. Phúc âm hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu trở về quê quán. Giống như bao người Do Thái gương mẫu khác, Người tìm đến hội đường trong ngày Sabát. Ngài đứng đó, tìm một đoạn trong sách tiên tri Isaia mô tả thật hay về Đấng Mêsia, Con Chiên của Thiên Chúa và đọc lớn.
       Đoạn sách đã miêu tả những việc phải làm của Đấng được xức dầu: đem tin mừng cho người nghèo, giải phóng kẻ bị giam cầm, đem ánh sáng cho kẻ mù lòa, trả tự do cho người bị áp bức. Và Người đã công bố cho tất cả những kẻ hiện hữu rằng: "Hôm nay, lời Kinh Thánh ấy đã được ứng nghiệm." Đức Giêsu đã phải trả một giá khá đắt cho sự công bố ấy: dâng hiến toàn bộ bản ngã của mình lên Thiên Chúa Cha.
       Lời mời gọi sống công bình trên thế giới là một trong những đề tài gây nhiều tranh cãi ngay cả trong hàng ngũ Kitô hữu. Chúng ta có thể rơi vào những quan điểm khác nhau. Một số cho rằng đó là luận lý của Cộng Sản và bởi thế đe dọa quyền làm chủ cá nhân. Kẻ khác lại nghĩ vô hình chung người giàu đã bị Thiên Chúa kết án và dường như bị từ chối ơn cứu độ. Nhưng bạn nghĩ gì khi một mặt, những cuộc bạo động chống lại hội nghị thương mại toàn cầu vẫn tiếp diễn như đã từng xảy ra tại Seattle cách đây mấy năm, mặt khác, các tập đoàn tài phiệt vẫn không ngừng khai thác tài nguyên thiên nhiên và lực lượng lao động rẻ mạt tại ngoại quốc?
Chúng ta đã nghe bao bài giảng hùng hồn về công bình bác ái, nhất là công bình trong lĩnh vực kinh tế và xã hội. Chúng ta cảm thấy bị choáng ngộp, bất lực, khó chịu, nản lòng và thậm chí giận dữ. Điều tốt nhất đã được nêu rõ hôm nay: sống công chính, yêu thương và khiêm hạ bước đi bên Chúa. Nhưng để sống như thế, ta phải làm sao? Bạn mến, người sinh viên tên Mike đã có lý. Có thật nhiều điểm cần sửa đổi trên thế giới, nhưng bắt đầu từ đâu nếu không phải từ chính con tim của mỗi cá nhân? Phải bắt đầu từ việc xoáy vặn con tim ích kỷ của ta.
       Hồi còn trong tập viện, một lần ngồi nói chuyện với Cha Giám Tập Pat Lee, tôi cứ khao khát giá mà Chúa biến đổi tôi một cách nhãn tiền theo kiểu Ngài biến đổi Phaolô trên đường đi Đamát. Mỉm cười độ lượng, Pat bảo tôi: "Cha mời anh cùng đọc lại câu chuyện này cách chậm rãi hơn. Nhớ rằng trước khi được Khanania đặt tay cầu nguyện, Phaolô còn chưa biết Ngài là ai và đã phải sống trong tăm tối của mù lòa.  Hơn nữa Thiên Chúa đã phán với Khanania rằng: "Cứ đi, vì người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Israel.  Thật vậy chính ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh ta." Anh thấy không, chẳng phải Ngài biến đổi Phaolô một lần và thế là hết, nhưng là 'sẽ', từ sẽ của tương lai anh ạ. Và sau cái sẽ ấy là những đau khổ mà Phaolô phải chịu. Anh có thật sự sẵn sàng đón nhận kiểu biến hình đó?"
       Bạn mến, ta đã nỗ lực thật nhiều để trở nên 'người' hơn, trở nên một Kitô hữu chân chính hơn và cộng tác với Chúa trong việc đem lại công bằng cho thế nhân. Có nhiều bước mà ta cần phải làm. Thói quen cầu nguyện hàng ngày, mở lòng ra với Thiên Chúa của yêu thương và công bình. Ta cần chia xẻ với anh em trong cộng đoàn những kinh nghiệm của riêng ta, những ưu điểm, những hy vọng, những tài năng cũng như những thất bại, những vấp ngã, những yếu đuối và lỗi tội. Chúng ta phải làm cả hai vì chỉ khi làm điều đó, ta mới nhận thức được sự thực về kiếp làm người. Khi ấy, cái nghĩ suy 'tại sao lại là tôi' mới dần dần được lột bỏ.
       Không nhất thiết ta phải sống như Phanxicô Xavier đã sống. Nhưng cung cách sống Ngài có do sự hiến dâng trọn vẹn xác hồn lên cho Chúa để Người được tự do xử dụng là điều ta cần tâm niệm. Nếu làm được điều này, Thiên Chúa 'sẽ' chỉ cho ta những bước ta cần đi.
       Tôi muốn kết bằng một bài thơ của Jane Kenyon, người đã qua đời lúc 57 tuổi do bệnh ung thư máu, người màø ngay cả trong giờ chết vẫn không nghĩ nhiều về mình, mà về một kẻ không nhà vô danh bên cạnh Viện Bảo Tàng Washington:

Một bông tuyết chậm rơi trên đất mịn.
Rời rạc như loài cá heo chẳng tìm nổi bạn tình giữa biển trời mênh mông.
Tại sao ta lại nghĩ về một kẻ lãng du ngủ vật vờ bên thảm cỏ cạnh Viện bảo tàng Washington?
Một chiều sương lạnh giăng kín.
Hắn nằm đó co ro.
Đầu nghiêng phải, miệng hé mở ngỡ ngàng.
Trông hắn thật giống một trẻ thơ ngủ vùi bên vú mẹ. 

Vâng, mong rằng mỗi người chúng ta hãy nghĩ về Chúa và anh em nhiều hơn nghĩ về chính mình, kể cả lúc đời ta xem ra còn vương nhiều tăm tối. Và khi ta khẳng định rằng thế giới này cần biến đổi, thì người bước những bước đầu tiên phải là chính ta.

 





 

 

• • •

-



 

 

 
    Đồng Hành là ai? Tổ Chức | Tài Liệu | Lịch Trinh LT | Báo ÐH | Tập San ComigoNối Kết | Mục Lục | Photo Album