|
Đề tài số báo này là: Mẹ Maria phúc âm hóa chính Ngài. Có
lẽ một số người trong các bạn sẽ ngạc nhiên vì Mẹ Maria thánh thiện từ lúc
sinh ra, Ngài vô nhiễm nguyên tội và “đầy ơn sủng”, thế thì cần gì phúc âm
hóa chính Ngài? Nhưng Phúc Âm nói rõ
điều này: Mẹ Maria
đã phải chiến
đấu, nỗ lực, tập
học sống theo tinh thần Phúc Âm, theo gương sáng của Con Bà là
Đức Giêsu. Nhiều khi
điều này
đâu có dễ; Mẹ cũng
đã biết sự mệt
nhọc của việc đổi
mới chính mình, sự mệt mỏi của sự lớn lên trong
đời sống nội tâm. Ví dụ
lúc 12 tuổi, Đức
Giêsu ở lại Giêrusalem; Mẹ Maria cùng với Giuse
đi tìm Ngài cực lòng
suốt ba ngày. Hãy tưởng tượng sự khổ tâm của Maria lúc
đó như thế nào. “Imagine
a woman walking alone in the woods, searching for her lost child.
Suddenly, in the distance, she hears what sounds like a faint cry for
help. Just as suddenly she stops, for now the noise of the dry leaves
beneath her feet is an intolerable interference. So is a listening
presence. And in the silence a faint cry is heard that makes her heart
leap.” (James Finley)
Bây giờ hãy tưởng tượng thêm một điều
nữa: sau khi tìm ra được
con, bà nghe con mình nói: “Sao cha mẹ
đi tìm con? Cha mẹ không biết là con phải ở nhà Cha
Con sao?” (Lc 2,49). Tức là: Con thuộcc về Gia
Đình khác, Gia
Đình Chúa Ba Ngôi. Xin
cha mẹ tránh qua một bên (step aside), nhường chỗ cho Cha ở trên trời!
Nghe những lời đó,
chắc Giuse và Maria bị “shocked”. Chúng ta thấy một
điều: sau khi sống chung
12 năm, hai mẹ
con chưa hiểu nhau hoàn toàn, tâm hồn Mẹ và tâm hồn
Đức Giêsu khác hẳn. Có
vẻ Mẹ Maria có khuynh hướng coi Đức
Giêsu là con của Bà trưóc đã,
tức là trên bình diện tự nhiên. Bằng những lời trên,
Đức Giêsu
đem Mẹ Maria vào lại sự
thật: Đức Giêsu
trước tiên là con của Chúa Cha. Xin Mẹ
đừng quên có một mầu nhiệm siêu nhiên, xin Mẹ nhìn
vào Con với đôi
mắt đức tin. Như
thế Mẹ Maria đã
phải đổi cái nhìn
của Ngài trên Đức
Giêsu. Đây là một
ví dụ, chắc còn nhiều lần Mẹ Maria đã
phải tiến bộ trong việc thấm nhuần tinh thần Phúc Âm như vậy.
Đây cũng là công việc chính mà tất
cả mọi người chúng ta phải làm, kể cả cha. Chúng ta phải phúc âm hóa chính
mình: phải bỏ lối nghĩ, lối yêu, lối sống của mình và mặc lấy lối sống của
Chúa Giêsu trong Phúc Âm. Chúng ta phải phúc âm hóa cách liên hệ với kẻ
khác. Sống chung với nhau trong gia đình,
trong sở làm, trong cộng đoàn...
đem lại nhiều ích
lợi và niềm vui, nhưng cũng gây ra nhiều khó khăn
và phiền toái. Thường thường chúng ta vượt lên những bực bội do người khác
gây ra như thế nào?
Qua hai nguyên tắc căn
cứ trên lý lẽ tự nhiên của loài người:
-
Chúng ta muốn sống vui, hạnh phúc và quan niệm hạnh phúc
ở trong tình trạng không có khó khăn
nào, không bị kẻ khác làm phiền, quấy rầy, sống bình thản (without any
trouble, any disturbance). Vì thế ta coi mọi khó khăn,
mọi phiền phức là cái gì tiêu cựu cần phải loại trừ.
- Làm sao loại trừ
được? Bằng cách bắt người khác chấm dứt quấy nhiễu
mình! Bắt như thế nào? Bằng bạo lực (đánh
đập...), hoặc
đàn áp, có khi
dùng quyền thế, đưa
ra tòa, bắt im lặng hay bất cứ phương tiện nào có thể làm chấm dứt sự
phiền hà đó.
Nhưng nếu theo lý lẽ của Chúa thì ta phải thay
đổi hoàn toàn cách xử sự
đó: phải
đảo ngược tư tưởng mình
trước, sau đó mới
đến cách
đối xử với kẻ khác
- Mục đích
cuộc sống cũng là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc không có nghĩa sống bình
thản; nhưng hạnh phúc từ Chúa mà có trong việc lớn lên, trở nên con
người hoàn hảo, xây dựng chính mình theo gương sáng
Đức Giêsu, là con
người mới và lý tưởng
- Phương tiện để
trở nên giống Chúa Giêsu là tình yêu bác ái và
đau khổ,
hai khuôn mặt của một thực tế. Sự đau
khổ lớn nhất của Chúa Giêsu là chết trên thập giá, nhưng
đó cũng là tình yêu
lớn nhất Ngài dành cho chúng ta. Theo lý lẽ này, tất cả mọi khó khăn,
mọi buồn phiền, mọi quấy nhiễu do người khác gây cho mình là cái gì rất
tích cực, rất quý vì đó
là dịp để tôi
tập yêu thương anh em vô vị lợi, như thế tôi mới lớn lên trong khả năng
yêu mến, xây dựng chính mình
Trong cộng đoàn
cha ở, có rất nhiều người làm phiền cha: người thì ngáp lớn tiếng suốt
buổi chiều, người thì mở radio lúc cha muốn
đọc sách hay cầu nguyện,
có người nhờ cha đi
ngân hàng mặc dù chỉ cách xa 300 thước và phải
đợi một tiếng rưỡi, có
người từ chối giúp cha thâu phim cho các khoá linh thao... Lúc bị phiền,
cha tự nói với mình: “Gildo ơi, nhớ rằng mình
đã vào dòng không
để sống một cuộc
đời vô tư lự,
đầy
đủ mọi tiện nghi và
comfort... Không! trái lại, mình đi
tu để bị phiền
càng nhiều càng tốt, để
chịu đau khổ như
Đức Giêsu,
để gặp mọi sự buồn rầu,
để tâm hồn mình
bị anh em “nghiền” thành mềm mỏng, tế nhị và biết yêu thương... Với thái
độ nội tâm như
thế, cha ít khi bị người nào làm thất vọng, ít khi bực mình và lúc nào
cũng sẵn sàng đối
diện với bất cứ hoàn cảnh nào. Tình yêu bác ái có thể vượt lên mọi nghịch
cảnh
Muốn thành công trong việc yêu thương kẻ khác mặc dầu gặp tất cả mọi
trở ngại, xin các bạn tập đối
xử với kẻ khác (vợ, chồng, con cái, nhóm viên, bạn
đồng nghiệp...) trong
thái độ nội tâm
này: mọi buồn phiền, mọi sự bất lợi, mọi khó chịu là của tôi còn mọi niềm
vui, mối lợi sẽ dành cho kẻ khác! Xin các bạn nói với chính mình: tôi
đã lập gia
đình không phải
để
đi tìm niềm vui nơi
người vợ, người chồng, con cái, nhưng
để đem
lại niềm vui cho vợ, cho chồng, cho con cái bằng cách sẵn sàng chịu mọi
bất tiện, mọi khó khăn
trong đời sống
gia đình.
Đừng bao giờ bắt kẻ khác
chịu nhiều khó khăn
để cho mình hưỏng
sự dễ dàng.
Thánh Têrêsa Hài Đồng
Giêsu đã áp dụng
nguyên tắc trên đây.
Thánh nữ đã kể
lại rằng một ngày Têrêsa đang
đứng giặt quần áo
trước một sơ khác đang
giặt khăn tay.
Mỗi khi đem khăn
tay lên trên bàn giặt, chị làm bắn nưóc dơ vào người Têrêsa. Lúc
đầu, Têrêsa muốn lùi
ngay và lau mặt cho chị ấy biết đang
làm phiền mình. Nhưng Têrêsa tự nhủ: “Làm thết thì ngu dại vì mình bỏ
đi nhưng viên
ngọc trai thiêng liêng người ta tặng cho mình một cách rộng lượng!”
Để sơ ấy khỏi cảm thấy
xấu hổ, Têrêsa chọn không tỏ ra sự khó chịu của mình. Thánh nữ
đã chọn chịu bị dơ bẩn,
tức là đã chọn sự
bất tiện cho mình để
khỏi làm người khác buồn: sự bất tiện thì cho mình,
điều dễ dàng thì cho kẻ
khác.
Các bạn thân mến,
Sống như thế có phải là “lý tưởng” quá không? Bao nhiêu lần có anh chị
nói với cha: “Cha nói lý tưởng quá!” Cha không biết “thực tế” ra sao, cha
đâu có vợ,
đâu
đi làm, không có kinh
nghiệm đời sống
thế gian. Cha ở trên mây! Thực tế “thì khác”. Thường thường cha bắt
đâu trả lời bằng cách
nhấn mạnh một điều:
“Anh chị sống trong một gia đình
năm hay sáu
người, còn cha sống trong một “gia đình”
có 48 người, đa
số già và thuộc về nhiều quốc gia khác nhau
“Thực tế” là gì? Khi lên núi cao tám ngàn thước và
đã lên tới ba ngàn thuớc
và đã lên tới ba
ngàn thước rồi, tôi cảm thấy mệt, nếu nhìn lên và thấy
đỉnh núi còn xa, tôi ngã
lòng và nói: “Không có ai có thể lên núi này!” Lúc
đó tôi coi “thực tế” của
núi đó là ba ngàn
thước, nhưng tôi quên đó
chỉ là một phần “thực tế” thôi, núi đó
còn năm ngàn
thước nữa, đó
cũng là “thực tế”.
Các bạn ơi! xin đừng
lẫn lộn thực tế với nhát gan, với lòng ích kỷ, với sự yếu
đuối của các bạn. Thực
tế là Chúa và tình yêu của Ngài. Lúc mình chết, tất cả những gì mình coi
là “thực tế” sẽ biến mất hết. Đó
có nghĩa là nó không phải là thực tế. Thực tế là sống theo Phúc Âm, càng
sống theo tinh thần Phúc Âm chúng ta càng “thật”, nhưng không có ai có thể
“thật” như Mẹ Maria được.
Mong các bạn lấy Phúc Âm làm nền tảng “thực tế” của các bạn.
Đây là cách tốt nhất
để sùng kính Mẹ
Maria trong tháng năm
này
Thân ái,
Gildo Dominici, SJ
Trích Lá Thư Tuyên Úy
báo Ðồng Hành - tháng 5 và 6/1992 |
|