|
Người
bạn thân nhất của tôi ở nơi đây là chú cừu "lông bông". Tên nầy không phải
tôi đặt mà chính là chủ của chú, tôi gọi là Mục Tử đã đặt tên cho chú
.."lông bông" thật là vô tư và ham chơi. Cả ngày chỉ thích chạy chơi đây đó,
hết nhấm bụi cỏ nầy, lại đến uống lạch nước kia. Tôi nhớ lại lần đầu tiên
gặp tôi chú cứ nấn ná bên cạnh không chịu chạy đâu cả. Tôi đi đâu là cứ theo
đó như là cái đuôi. Tôi hỏi là "lông bông " muốn chị trở thành bông Huệ có
đuôi hay sao mà cứ đeo theo chị vây ... Tôi thích "lông bông" vì tính tình
ngây thơ, vô tư, còn "lông bông" thích tôi tại vì "chị mặc chiếc áo trắng
coi thấy hiền như "ma-sơ" vậy. Tôi nhớ cách đây cũng khá lâu, "lông bông"
thấy tôi buồn .. (thật ra buồn là lây tính của mẹ tôi chứ không có chuyện gì
đáng ...buồn cả) nhưng thấy "lông bông" muốn làm tôi vui nên tôi cứ ráng
buồn vậy. Hai chị em cứ nói chuyện cỏ cây, hoa lá cho đến lúc trời sập tối
mà "lông bông" quên lững là phải trở về với đàn cừu. Nhìn thấy "lông bông"
run sợ vì trời tối không biết đường về, và sợ hãi hơn nữa vì biết Mục Tử lo
lắng không biết "lông bông" đi lạc nơi đâu, hay đã là mồi ngon cho sói dữ
rồi. Tôi trấn an "lông bông": "Em hãy ở lại đây qua đêm với chị, chứ bây giờ
trở về tăm tối nguy hiểm lắm. Ðợi đến hừng đông hãy về. Chị nghĩ rằng Mục Tử
sẽ quở trách em về tính ham chơi, nhưng sẽ an tâm vì em ở với chị hơn là trở
về trong tăm tối." Tôi trấn an "lông bông": "Em thích ở với Huệ trinh trắng
hay là muốn đi trong tăm tối sói dữ?" Nhưng quả như là phép lạ, vừa nói xong
tôi đã thấy từ xa có một ánh đèn đang đến gần, nhìn kỹ lại đó là Mục Tử đang
vôị vã chạy đến tay cầm chiếc đèn gió. Khuôn mặt đượm đầy vẻ lo âu, nhưng
vừa nhìn thấy "lông bông" núp sau lưng tôi thì nét vui hiện rõ trên khuôn
mặt .... "Con đi chơi gì mà quên cả trời tối vậy ... Làm cho Cha lo lắng qúa
không biết có chuyện gì xảy đến cho con?" Tôi cảm nhận được tình thương của
Mục Tử đối với "lông bông" qua lời xưng hô "Cha, Con". Tiếng Cha nầy đã làm
cho tâm hồn tôi xúc động và buồn, vì từ khi mẹ mất đi không được nghe ai gọi
là con, và tiếng Cha thì không bao giờ được gọi vì Cha tôi đã mất đi trong
thời gian chinh chiến. Tôi xin tội giùm cho "lông bông" nói là tôi đã ham
tâm sự nên quên cả việc nhắc "lông bông" trở về khi trời còn sáng. Mục Tử
cám ơn tôi đã giữ "lông bông" ở lại và cũng không rầy la gì cả, chỉ nhẹ
nhàng bảo : "lần sau nếu muốn ở lại chị em tâm sự thì cho Mục Tử biết để
khỏi lo". Tôi mời Mục Tử ngồi lại nghỉ mệt một chút vì chắc là cũng vất vả
đi tìm "lông bông" trong trời tăm tối, nhưng Mục Tử cám ơn nói là phải trở
về vì sợ 99 chú cừu còn lại chờ trông.
• • •
Từ sau việc "lông bông" ham tâm sự
với tôi quên giờ về, Mục Tử đã đổi lại con đường đưa cừu đi ăn cỏ. Mỗi sáng
đàn cừu đi qua cánh đồng có vườn hoa Huệ, thường thường Mục Tử cho phép
"lông bông" ở lại chơi với tôi cả ngày cho đến khi chiều tối đàn cừu trở về,
chỉ cần gọi tên "lông bông" từ xa là chú cừu đã lật đật bỏ mọi chuyện để về
với Mục Tử. Càng tâm sự với "lông bông", tôi càng ngày càng hiểu thêm về Mục
Tử, và càng hiểu thêm Mục Tử thì tôi lại càng yêu thương, ái mộ người. Có
lần tôi hỏi là chú cừu nào cũng có tên hay sao? "lông bông" cho biết là đàn
cừu cả trăm con đều có tên riêng và Mục Tử đặt tên theo từng cá tính của mỗi
chú. "lông bông" cho biết là Mục Tử có trí nhớ "tài tình" lắm, nhìn mỗi chú
là biết tên gì và không bao giờ gọi lộn tên chú nào cả. Và cũng từ sau khi
"lông bông" đi lạc, mỗi tối Mục Tử có trò chơi "đếm cừu", gọi tên từng chú,
và khi gọi đến tên mình phải hô "có mặt", nếu quên tên là tối đó phải ngủ
vòng ngoài không được ấm như ở trong. "lông bông" bật mí cho tôi là Mục Tử
bày ra trò chơi nầy có dụng ý để kiểm soát coi có chú cừu nào đi lạc hay
không. "lông bông" hỏi tôi: "Chị có muốn chơi "đếm cừu" với em không?" Tôi
cười bảo: "Thôi trò chơi "counting sheeps" nầy dễ buồn ngủ lắm, để chị bày
chơi "nhảy ô, xây nhà" vui hơn. "Tôi cắt nghiã cho "lông bông" biết đây là
trò chơi mẹ tôi dạy tôi và hai mẹ con thường chơi với nhau. Trò chơi nầy
phải nhảy bằng một chân nơi những ô nhỏ và khi đã nhảy an toàn qua các ô nầy
mới được xây nhà. Và khi mình xây nhà rồi thì người kia không được nhảy vào
nhà mình mà phải nhảy qua nhà. Tôi nghiệp cho "lông bông" có tới 4 chân lận,
không nhảy vào ô nhỏ được, nên tôi xây nhà trên tất cả các ô. Nhưng bù lại
chú có tài nhảy, nên phóng qua như không.
• • •
Nhiều lần Mục Tử trở về sớm nhưng vẫn để cho chị em
tôi đùa giỡn không bao giờ thúc dục "lông bông." Tôi thật xúc động vì sự dễ
thương của Mục Tử dành cho tôi, biết tôi cô đơn, biết tôi cần có bạn. Có lần
Mục Tử bảo tôi là "nhìn thấy hai đứa tôi thân thiết như là hai chị em." Nêú
đã coi "lông bông" như là con, thì chắc là để cho Huệ gọi là CHA vậy. " Tôi
cảm thấy thật là hạnh phúc, những điều mong ước trong tâm hồn đã có người
cảm nhận. Tôi chưa bộc lộ có người đã hiểu. Tôi chưa xin có người đã cho.
• • •
Từ
đó Mục Tử đối
với tôi như một người Cha khoan dung. Tôi thổ lộ với Mục Tử tất cả những u
uẩn mà từ lâu vẫn giữ kín trong lòng. Tôi nhận lãnh tràn đầy nhựa sống tình
thương từ Mục Tử. Những nét cắn đau của những con sâu dĩ vãng trên thân thể
của hoa Huệ đã được chữa lành. Tôi yêu nhất là hình ảnh mỗi buổi chiều Mục
Tử dẫn đàn cừu trở về, ngả mình xuống đám cỏ xanh thả hồn theo tiếng sáo
buồn man mác. Tiếng sáo cuả Mục Tử đã làm cho tâm hồn thật bình an, đã làm
cho tôi cảm nhân được yêu thương: yêu một làn gío nhẹ, một tia nắng ấm, yêu
khuôn mặt nhân hậu "Holy" của Mục Tử, và cảm thấy thương chú cừu "lông bông
" nhiều hơn . . Mục Tử bảo tôi: Tiếng sáo là tiếng nói của con tim. Khi tâm
hồn mình bình an, khi trái tim mình tràn đầy tình yêu thì tiếng sáo là lá
thư tình, là lời thổ lộ yêu thương đến cho mọi người cho cuộc đời. Qua tiếng
sáo cuả Mục Tử tôi nghe như có lời trìu mến, yêu thương : " Cuộc đời chỉ có
ý nghiã , khi mình sống cho tình yêu và chết cho tình yêu."
k.g.

|
|