|
Trời lất phất
mưa. Gío thổi lành lạnh. Tôi nh́n đồng hồ: 2g45 sáng thứ bẩy 13/09.
Tám người chúng tôi: Thủy, Vân Tư, Xuân Lan, Thành, Tài, Tuyết Thoa
và Dũng đang tập trung tại nhà Dũng - một người bạn trẻ đầy nghị lực,
nhiệt huyết, và rất lo lắng đến thành viên nhóm Thao Luyện Nhẹ Nhàng
Toronto – để cùng khởi hành đi đến trại Dom Bosco ở Saleberry de
Valleyfield dự Họp Mặt Vùng 2008 của Canada.
Đúng 3g15 sáng, hai chiếc xe bắt đầu rời Toronto. Hai tiếng đồng hồ
sau, tụi tôi ghé một trạm xăng ở Kingston, để ăn uống nghỉ ngơi một
chút rồi lại lên đường. Trời bắt đầu lờ mờ sáng. Tôi nh́n hai bên
đường với những sườn núi đá và cây cối mọc chi chít. Xa xa những
đồng cỏ xanh có điểm những đốm đen trắng và nâu trắng, là những chú
ḅ đang ăn điểm tâm. Rồi b́nh minh ló dạng, đánh tan màn sương. Tôi
thấy rất rơ những cánh đồng bắp chạy dài. Thỉnh thoảng điểm vào
những khung cảnh ấy là dăm ngôi nhà nghỉ mát hay những gian nhà cũ
kỹ, có lẽ là nhà kho chứa cỏ khô hoặc dụng cụ làm vườn của nhà nông.
Vượt khỏang 600
km th́ chúng tôi đến nơi. Khi xe chạy vào exit hơi nhỏ hẹp của trại
Dom Bosco với hai bên cây cối mọc um tùm th́ tôi nhớ đến trung tâm
Mountain Verno nơi tôi đă đi tĩnh tâm 3 ngày lần đầu tiên trong đời.
Tiến thêm vào trong tôi thấy một building nhỏ với tấm biểu ngữ lớn
“Welcome Home” treo cao ở mặt tiền. Đây là khu nghỉ ngơi, có hai
tầng, khỏang 25 pḥng. Chị Bảo Điền hướng dẫn chúng tôi vào nhận
ch́a khóa pḥng và bảng tên. Pḥng tôi số 10, gồm Tư Vân, Hạnh,
Tuyết và tôi. Rời building, đi qua băi đậu xe, chúng tôi tiến đến
dẫy nhà bên cạnh, bao gồm pḥng sinh họat, pḥng ăn và nhà bếp. Nhà
nguyện ở riêng biệt trong khu đất phía trứơc pḥng ăn, nhưng ban tổ
chức chỉ dùng tháp chuông để báo hiệu giờ bắt đầu, c̣n th́ mọi thánh
lễ đều được cử hành trong pḥng sinh họat. Căn pḥng này rất lớn,
trang ḥang đơn sơ, nhưng tôi cảm thấy ấm cúng và rất rộn ràng. Tại
đây tôi gặp lại anh Hào của nhóm Montreal, chị Thanh, anh Tuấn, chị
Hà của Mississauga, cũng như chị Lai Loan và Hạnh của nhóm Toronto
chúng tôi, và rất nhiều bạn mới. Đông người lắm: người lớn, thanh và
thiếu nhi, em bé nữa, không thiếu tuổi nào. Cha linh hướng là cha
Quốc Anh, một vị linh mục ḍng Tên, trẻ, cởi mở và b́nh dân.
Sau thánh lễ
sáng thứ bẩy, bài chia sẻ đầu tiên là của chị Trang với đề tài “Được
Chọn”. Ngay từ lúc trẻ chị đă biết cảm nhận đi lễ là v́ yêu mến Chúa.
Kế đến là đề tài “Được Chúc Lành” của chị Mai,......... Rồi đến Nam
và đề tài “Được Bẻ Ra”. Nghe xong tâm sự mất người bạn đường của Nam
tôi rất bùi ngùi. Cũng trong đề tài này David thuộc nhóm trẻ Chiên
Con của Toronto nói bằng tiếng Anh về những bài học qúy giá của em
trong cuộc sống và sự khám phá ra t́nh yêu sâu đậm của cha mẹ. Tôi
thầm xin Chúa phù hộ cho những người bạn mới này đạt được nhiều ước
nguyện mong muốn trong tương lai. Sau mỗi đề tài chúng tôi quây quần
từng nhóm từ 5 đến 7 người để chia sẻ cùng nhau về kinh nghiệm đức
tin.
Tới giờ cơm
trưa, mọi người kéo sang pḥng ăn. Thức ăn rất ngon nhờ những bàn
tay khéo léo của các anh chị thiện nguyện.
Trong giờ thong
dong tiếp theo, tôi được gặp gỡ vài bạn mới, chia sẻ về cuộc sống,
niềm ước muốn của ḿnh và học hỏi thêm đôi chút về Thiên Chúa. Một
tiếng đồng hồ qua, tất cả mọi người đều ra playground sinh họat. Rất
nhiều tṛ chơi thật thú vị do anh Trinh và Hà điều khiển. Tôi cảm
thấy rất khỏe khoắn v́ ở Canada ít khi được dịp đổ mồ hôi. Sau khi
mọi người nghỉ giải lao, tôi lại gần các em thiếu nhi chuyện tṛ.
Tôi hỏi các em: “Các bé đi với ai? Ba mẹ các bé đâu? Có anh, chị, em
đi cùng không?” th́ chợt một trong các em đó nói với tôi: “Con không
có em, nhà con có nuôi một ông nội”. Tôi mỉm cười và nói với em:
“Con phải nói là ông nội con ở nhà và rất thương con”.
Sang ngày Chúa
Nhật có phần chia sẻ rất đặc biệt về đề tài thứ tư “Được Sai Đi”,
đầu tiên của em Christina và kế đến là của chị Thương. Ôi! Một cảm
nhận sâu sắc mà chị ấy nhận từ Thiên Chúa. Với những bất hạnh, những
biến cố bất th́nh ĺnh xẩy đến cho chị, chị nghĩ rằng Chúa đă bỏ rơi
ḿnh. Nhưng không, h́nh ảnh một người mù đi lom khom bất chợt chị
gặp trên đường đi bộ về nhà đang lúc trời rét mùa đông. Theo tôi,
Chúa gửi đến chị h́nh ảnh đó. Chúa cho chị nh́n thấy người đàn bà mù
để an ủi, để xoa dịu nỗi đau khổ của chị, cho chị thấy sự đau khổ
này chưa đến nỗi bằng sự bất hạnh của người đàn bà mù. Từ đó, chị
lấy lại được tinh thần và sức lực để tiếp tục dấn thân phục vụ. Cũng
như chị Mai, Nam, ...tôi thấy tất cả đều kiên cường và dũng cảm.
Nh́n lại ḿnh,
tôi cảm thấy rất bé mọn. Tôi học hỏi được rất nhiều điều hay từ tất
cả các bạn. Tôi nói tôi yêu Chúa nhưng đôi lúc tôi làm trái tim Chúa
rướm máu bởi tôi phản bội Ngài. Chỉ mong Ngài tha thứ và nâng đỡ tôi.
“Lậy Chúa, xin chữa lành những vết thương tâm hồn của các bạn mà con
đă gây nên, cũng xin Chúa chữa lành vết thương tâm hồn của chính
con. Lạy Thiên Chúa hằng hữu, cho con được yêu Chúa từng giây từng
phút suốt cả đời con. Tạ ơn Chúa”.
Phần cuối cùng
của HMV là thánh lễ bế mạc. Trong phần thánh lễ này các em thanh
niên hướng dẫn cộng đ̣an hát những bài ca cảm tạ Chúa với những động
tác rất dễ thương. Cha Quốc Anh chúc lành đặc biệt cho tất cả mọi
người. Tôi cảm thấy lưu luyến. Một cảm giác lâng lâng đến với tôi.
Dường như Chúa đang hôn trên đầu mọi người chúng tôi.
Họp Mặt Vùng
Canada 2008. Sự gặp gỡ các bạn rất ư nghĩa. Tôi t́m thấy b́nh an và
vui vẻ như người ta thường gọi là đi Vacation in God, để lại trong
tôi một kỷ niệm khó quên.
Tuyết cho xe
lăn bánh. Au revoir. Xin tạm biệt các bạn.
|
|