|
Có những giọt lệ
nhỏ không bao giờ ra ngoài tâm hồn. Nên vết đau như tê tê, dại dại,
còn đó, âm thầm.
Tôi vẫn tự trách
mình sao đã để những giọt nước mắt trào như con đê vỡ. Nhưng, khi con
đê đã vỡ rồi thì có còn gì ngăn chặn được giòng nước. Tôi khóc như
một em bé không biết mắc cở, làm nũng, vòi vĩnh mẹ. Nhưng Mẹ kia kìa,
trên bàn thánh cực trọng, bên chân Chúa, Mẹ cũng đang khóc. Những
giọt đá xanh trào từ trái tim có làm dịu cơn đau khi đầu con Mẹ đang
từ từ gục xuống?
Đời sống nối
tiếp nhau bằng những nụ cười và nước mắt. Hạnh ngộ rồi chia ly. Có
vô lý không khi tôi chỉ muốn chọn những bình an êm ả. Tôi tầm thường
và “thế gian” hơn bất cứ một ai tầm thường. Nhưng dù tôi có khước từ,
chia ly vẫn đến. Dù tôi quay mặt làm ngơ, vẫn có bàn tay nào đang dần
xiết trái tim tội nghiệp.
Nghĩa trang,
buổi chiều cuối năm âm lịch, trời mây thấp, u ám. Vẫn còn là những
ngày đông xám. Vẫn còn những chậu pointsettia thắm màu lẫn quanh ngọn
nến thắp. Những ngày lễ hội tưng bừng vừa qua, sót lại những vương
vấn, nấn ná chưa nỡ rời xa. Cơn gió lành lạnh, đây đó có bóng người
ngồi, đứng, đăm chiêu nhìn trời, nhìn đất ... Nhìn nấm mộ còn rõ
nguyên dấu chân, bông hoa nhầu nát. Nhìn tấm bia trơ cùng mưa nắng,
gói ghém không biết bao nhiêu là thương tiếc, nhớ mong. Là hy vọng
một lần gặp lại, là tiễn biệt đời đời ... Là xum họp mãi mãi hay ngàn
trùng xa khơi. Tôi cũng đến, để nhìn trời, nhìn đất, nhìn lại mộ bia
ghi tên bố, để ôn những ngày xuân xưa cũ có chậu mai, cành đào và
phong bao đỏ ... Để nghe bố vỗ về “em nhỏ, em thiệt thòi nhất nhà” khi
cần giải thích một sự “thiên vị” nào đó. Tôi đến mộ D., tìm chút yêu
thương nào sót lại cho người vợ trẻ, con thơ. Chỉ có vài tấc đất dưới
chân tôi đây mà vời vợi xa cách. Bao lâu rồi? Có phải hôm qua? hôm
kia? Như bàn tay nắm một bàn tay, muốn chia một sức sống. Như khi
nắp áo quan đóng lại. Em khóc ngất trên vai tôi. “Bố nói, em nhỏ, em
thiệt thòi nhất nhà. Em mất bố sớm, bây giờ ...” Hai con mắt dại như
muốn thâu lấy hết những hình ảnh thương yêu, cạn khô lời ly biệt. “Em
nhỏ, em thiệt thòi nhất nhà.” Những giọt đá xanh rơi phủ kín tâm hồn.
Tôi lại chỉ biết chạy đến cùng Chúa. Van nài rồi giận hờn, trách móc.
Sợ hãi rồi ăn năn, mặc cả. Chúa ơi! có những giọt lệ nhỏ không bao
giờ ra ngoài tâm hồn.
Tôi đi những
bước chậm, quanh những tấm bia đá lạnh, nhấp nhô có những hình trái
tim lồng vào trong trái tim không hề dứt. Thảm cỏ khô mùa đông đã
thấm ướt sương dưới chân. Chẳng có một âm thanh nào đủ để đánh thức
cái không gian yên ngủ này. Tiếng lá cây cựa mình vào nhau, những
cánh chim đập vội vã tìm về với hơi ấm, tình thân, và những giọt lệ,
những giọt lệ nhỏ không ra ngoài tâm hồn. Tất cả như không còn nghĩa
lý gì với những bia mộ lạnh lùng. Trời tối dần, co mình trong áo ấm,
tôi thèm được khóc lại, như lần nào. Nhưng khóc không đươc ... mà
lòng tôi chợt ... nhẹ hẫng. Hơi sửng sốt vì cảm nhận bất ngờ này.
Như có ai cất đi gánh sầu đau nặng chĩu. Hồn chùng xuống, mênh mông.
Như có ai đang vỗ về. Như chỉ một lần đê vỡ, nước tuôn lan tràn. Bây
giờ thì đằm thắm, chừng mực vừa đủ để thảng thốt, đôi mắt long lanh
... Chỉ sau một lần thôi, thế sao tôi cứ cất kín trong tâm hồn, để sầu
đau một mình, để hờn giận, trách oán.
Nghe ấm lòng,
thấy hồn nhẹ nhàng như vừa thoát ra khỏi ngục đá tối tăm. Trên nền
trời đã lấm tấm sao. Ánh sao yếu ớt cố xuyên qua làn sương mờ ảo, đi
vào hồn tôi dịu dàng, rồi tỏa sáng yêu thương. Yêu thương mà Chúa đã
cho đi để rồi phải chết trên thập giá vì con người ích kỷ, (là tôi đây).
Bài học này sao tôi học hoài không thông, không thuộc.
... Nhưng đã từ lâu, con biết, Chúa ơi! có những giọt lệ nhỏ không bao
giờ ra ngoài tâm hồn. Con đi về đây, ngày mai là đầu năm mới. Xin
cho con một tâm hồn mới, một tin yêu mới. Biết nhận và cho đi những
viên đá xanh, dù góc cạnh bén nhọn có làm tim con sướt đau, dù âm thầm
nhưng hãy cứ nhận và cho đi, cho đi ...
Đêm xuống
nhanh. Loáng thoáng ánh đèn vàng hắt những bóng cây đổ dài, tối đen
trên những bia đá im lìm, những con đường nhỏ, quanh co trong khu
nghĩa trang rộng. Ngoài kia, đời sống vẫn thở vội vã theo dòng xe lao
vút. Trong một phút nữa thôi, tôi sẽ hòa nhập vào dòng xe đó, mang
theo những giọt đá xanh, những yêu thương mới cho một đời sống thật,
đời sống còn lại. Ngày mai, một năm mới bắt đầu.
hnh
gởi Tr., cuối
năm mùi 2003
|
|